nhớ chuyện sài sòn thất thủ, nguyễn văn thiệu, phạm văn phú, đại tá william legro,kissinger
NHỚ
CHUYỆN SÀI GÒN THẤT THỦ
("
Sơ lược tiểu sử Đại tá William LeGro.
Từ năm 1964 đến năm 1965, LeGro được bổ nhiệm làm Phụ tá
Tham mưu trưởng Quân đội HK phụ trách về hành quân trong vùng Đông Nam Á. Sau
đó, LeGro phục vụ tại Việt Nam từ năm 1966 đến năm 1967 với tư cách là Trưởng
phòng Tình báo, Sư đoàn 1 Bộ binh. Trở về Hoa Kỳ, ông giữ chức Giám đốc Nghiên
cứu Châu Á tại Trường Cao đẳng Chiến tranh Quân đội từ năm 1969 đến năm 1971.
Năm 1972, ông trở lại Việt Nam, đầu tiên phục vụ với tư cách là Sĩ quan Tham
mưu cao cấp tại Bộ Tư lệnh Viện trợ Quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam, và sau đó tại
Văn phòng Tùy viên Quốc phòng (DAO) Hoa Kỳ tại Sài Gòn, nơi ông công tác cho đến khi Sài Gòn thất thủ
vào ngày 29 tháng 4 năm 1975. LeGro đã viết cuốn "Việt Nam từ Thỏa thuận
ngừng bắn đến Đầu hàng" (1981) khi đang công tác tại Trung tâm Lịch sử
Quân sự Quân đội Hoa Kỳ.
_____________________________
“Bây giờ,
nếu Phú điều động Sư đoàn 23BB nhanh chóng xuống Ban Mê Thuột, ông ta có thể đã
cầm chân được CQ tiến vào Ban Mê Thuột một thời gian. Họ ở Pleiku vì ông ta dự
đoán sẽ bị tấn công ở đó. Có một cuộc tấn công nhỏ ở Pleiku, chỉ là đòn nghi
binh, vì vậy ông ta đã quyết định để lại khoảng hai phần ba Sư đoàn 23 của mình
ở khu vực Pleiku, và hành động quá muộn để cứu Ban Mê Thuột.
Như tôi đã nói, Ban Mê Thuột có thể đã được cứu nếu ông ta có toàn bộ Sư đoàn 23
ở đó.
Hỏi: Chỉ cứu vãn được trong ngắn hạn thôi.
Đáp: Vâng, chỉ trong ngắn hạn thôi, vì
người ta nói rằng Bắc Việt Nam sẽ không bỏ cuộc. Họ sẽ tấn công và họ có thể
tập trung quân, như họ đã làm với tỉnh Phước Long và Sông Bé.
Hỏi: Vậy đó có phải là một cuộc thử nghiệm
không? Người ta nói đó là một cuộc thử nghiệm để xem phản ứng của Mỹ sẽ như thế
nào.
Đáp: Tôi không thực sự biết liệu đó có phải
là động lực của họ hay không, nhưng họ đã biết được phản ứng của chúng ta, và
đó là không làm gì cả. Chúng ta thậm chí còn điều động một tàu sân bay quay trở
lại Biển Đông rồi sau đó phủ nhận sự hiện diện của nó như là một phản ứng.
Hỏi: Tại sao lại có thỏa thuận để lại quân
đội CSBV ở miền Nam? Áp lực chính trị buộc chúng ta phải rút quân?
Đáp: Đó là cách hiểu của tôi. Tôi nghĩ
Kissinger đã cố gắng đạt được thỏa thuận tốt nhất có thể, nhưng ông ấy biết rằng
dù có chuyện gì xảy ra, ông ấy vẫn phải làm hai việc. Một là đem Hoa Kỳ ra khỏi
Việt Nam, và thứ hai là đưa các tù binh trở về.
Đó là tất cả những gì ông ấy có thể mong đợi. Và thậm chí khi báo chí hỏi điều
gì sẽ khiến Bắc Việt Nam tôn trọng thỏa thuận này, đặc biệt là liên quan đến
lực lượng CSBV ở Lào, ông ấy đã nói, "Không có gì cả. Nhưng thêm thắt điều gì vào
thỏa thuận này cũng sẽ không thay đổi được điều đó."
Anh có thể
nói tất cả những gì anh muốn về việc anh không thể làm điều này hay điều kia, nhưng
trừ khi anh dùng sức mạnh để thực thi, nếu không thì cũng chẳng có gì khác
biệt.
Hỏi:
Liệu người Việt Nam có khôn ngoan hơn vào thời điểm đó không? Ông có nghĩ Thiệu
và bộ tham mưu của ông ấy đã thấy trước được điều gì sẽ xảy ra không? Tâm trạng
của họ lúc đó ra sao?
Đáp: Tôi nghĩ, tâm trạng của họ đơn giản là, đúng vậy, đó là một thỏa thuận thực sự xấu, rằng họ đã đồng ý dưới áp lực cho phép CSBV duy trì một lực lượng viễn chinh lớn ở Nam Việt Nam và đó là một thỏa thuận bất lợi. Nhưng, ít nhất một số người trong số họ tin rằng lời đảm bảo của Tổng thống Nixon là đáng tin cậy, lời đảm bảo rằng Hoa Kỳ sẽ đáp trả bằng vũ lực nếu Bắc Việt vi phạm thỏa thuận.
Và chúng ta
đã cho họ thấy rằng chúng ta sẽ làm điều đó. Chúng ta đã thiết lập một căn cứ
không quân tại Nakhon Phnom, Thái Lan. Đó là một căn cứ lớn, do một sĩ quan
Không quân bốn sao chỉ huy. Đó là một bộ tư lệnh lớn. Thực tế, chúng tôi trong
DAO, theo hệ thống báo cáo, đã thông qua NKP. Nó được gọi là Cố vấn Yểm trợ Hoa
Kỳ. Các oanh tạc cơ và phi cơ trinh sát được bố trí ở đó, nhưng B-52 vẫn còn ở
U Tapao và chúng vẫn có sẵn từ Guam ………………………………………………………………………………
………………………………………………………………………………………………..
Trên thực tế, chúng tôi thậm chí đã sử dụng chúng. Đó là sau lệnh ngừng bắn,
khi chúng tôi vẫn còn quyền ném bom ở Campuchia. Tôi nghĩ rằng quyền đó không bị ngưng lại cho đến tháng Sáu (Đạo
luật War Powers Act có hiệu lực từ ngày 24/6/1973). Chúng tôi đã sử dụng máy bay B-52 để nhắm mục tiêu ngay trên biên
giới giữa Nam Việt Nam và Campuchia để yểm trợ, chủ yếu là các thương thuyền
chuyển vận hàng hóa trên sông Mekong đi lên Phnom Penh và cũng vì chúng tôi
biết các khu vực CSBV sử dụng làm căn cứ ở đâu, ngay phía trên khu vực biên
giới, chúng tôi cũng dội bom ở đó, ngay dọc theo sông Mekong và trên biên giới.
Vì vậy, họ
có lý do để tin rằng chúng tôi nghiêm túc. Nếu quân đội Bắc Việt tấn công ồ ạt,
chúng tôi sẽ yểm trợ họ bằng cách ném bom………………………………………
…………………………………………………………………………………………….
Hỏi: Còn quyết định bỏ cao nguyên và bỏ rơi
người Thượng ở cao nguyên của Thiệu thì sao? Kỳ (LND: Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ) cho rằng điều này là không
thể tha thứ.
Toàn bộ chuỗi quyết định đó là thiếu khôn ngoan hay chỉ là hiểu lầm?
Đáp:
Tôi nghĩ quyết định đó – tất nhiên quyết định đó chỉ được đưa ra sau khi mất
Ban Mê Thuột, và sau khi nỗ lực phản công đầu tiên thất bại. Vào thời điểm đó,
Sư đoàn 320, Sư đoàn 10 và một sư đoàn khác, ba sư đoàn, đang ở gần Ban Mê
Thuột và Thiệu nghĩ rằng ông ta có thể rút lui – có ít nhất hai tiểu đoàn Thiết
giáp ở Pleiku và khoảng ba hoặc bốn Liên đoàn BĐQ và những đơn vị còn lại của
Sư đoàn 23 có thể được rút lui và đưa chúng trở lại Nha Trang. Sau đó, ông ta
có thể tái bố trí để giữ Nha Trang và phản công để chiếm Ban Mê Thuột. Ông ấy
nghĩ như vậy, và tôi không thấy có gì sai với ý tưởng đó. Nếu ông ấy không cố
gắng đưa người dân ra khỏi Pleiku và Kontum, họ cũng sẽ mất thôi. Họ đã bị cô
lập. Hai tuyến đường dẫn vào Ban Mê Thuột (QL-21), Pleiku và Kontum (QL-19) đều
bị cắt đứt. Đó là lý do tại sao họ phải sử dụng liên tỉnh lộ 7B cũ.
Vì vậy, tôi không thể đổ lỗi cho ông ấy về cố gắng rút lui lực lượng. Tôi sẽ
trách ông ấy, và chúng ta đã trách ông
ấy, về cách thi hành của các cấp chỉ huy dưới quyền ………………………………..
……………………………………………………………………………………………….
Hỏi: Ông không có bất kỳ đóng góp nào vào
quyết định đó sao? Lúc đó Thiệu khá kín miệng phải không?
Đáp Trước hết, quân đội Hoa Kỳ ở đó không
có trách nhiệm cố vấn, và chúng tôi cũng không cố gắng giành lấy trách nhiệm
đó. Chúng tôi đã rút khỏi công việc cố vấn. Ngay cả cấp trên của tôi, Tướng Smith và Tướng Murray trước đó cũng
không cố gắng đưa ra bất kỳ lời khuyên về chiến lược hay chiến thuật nào cho
quân đội Việt Nam. Trách nhiệm của họ chủ yếu là quản lý chương trình viện
trợ quân sự, theo luật. Họ phải chịu trách nhiệm trước Bộ Quốc phòng và cuối
cùng là Quốc hội về cách thức chi tiêu tiền, quân cụ đã được phân phối đi đâu
và liệu nó có được sử dụng đúng cách hay không. Tất cả các luật quản trị chương
trình viện trợ quân sự, họ có nhiệm vụ đảm bảo rằng chúng được tuân thủ.
________________________________
Ngày
30/10/1974, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu loan báo bổ nhiệm Thiếu tướng Phạm Văn
Phú vào chức vụ Tư lệnh Quân đoàn II thay thế Trung tướng Nguyễn Văn Toàn.
Tướng Phú đang là Chỉ huy trưởng Trung tâm Huấn luyện Quang Trung; ông về đây
để phục hồi sức khỏe sau khi đã đảm nhận chức vụ Tư lệnh Sư đoàn 1BB trong mùa
Hè đỏ lữa 1972.
Bắt đầu nhậm chức TL/QĐ II kiêm VIICT chỉ trong vòng vài tháng, hai đơn vị chủ
lực dưới quyền ông là SĐ22 và SĐ23BB đã gặt hái được chiến thắng vẽ vang.
••• Chiến
thắng An Lão: cuộc hành quân bắt đầu ngày 10 tháng 8, do SĐ22 BB tổ chức chống
lại các thành phần thuộc Sư đoàn 3 Sao vàng của CSBV bảo vệ lối vào thung lũng
An Lão ở phía Bắc của tỉnh Bình Định.
CSBV vận chuyễn người, vũ khí và quân cụ qua hành lang này để mở các cuộc tấn
công và phá hoại trong địa bàn tỉnh.
Mặc dù Bộ Tổng tham mưu ở Sài Gòn đã ra lệnh hạn chế nghiêm ngặt việc sử dụng
phi cơ và pháo binh, tất cả bốn Trung đoàn 40, 41, 42 và 47 thuộc Sư đoàn 22 BB đã thay phiên tham gia vào các thời điểm khác
nhau trong một chiến dịch lâu dài, đẫm máu nhưng thành công để kiểm soát lối
vào thung lũng An Lão.
Cần lưu ý đây là lần đầu tiên kể từ năm 1971, lực lượng VNCH đã kiểm soát thung
lũng An Lão và lần đầu tiên kể từ năm 1964 một lực lượng QL/VNCH, không được hỗ
trợ bởi quân đội đồng minh, đã có mặt ở đó.
Chiến thắng của SĐ 22/BB là một trong các chiến thắng đã được Tòa Đại sứ Hoa Kỳ
ở Sài Gòn tường trình về Bộ Ngoại Giao*** ca ngợi gương chiến đấu anh dũng và
thành tích sáng ngời của QL/VNCH qua các thí dụ điển hình khắp 4 Vùng Chiến
thuật.
“examples of effective rvnaf performance
provided by our consulates general are contained in the paragraphs below. these
examples portray gvn forces fighting with intelligence and courage. they bear
out that rvnaf can stand up to the nva/vc, has been doing so countrywide --
acquitting iteself well.”
*** điện văn số 127683 ngày 31/01/1975
••• Tiếp theo tháng 12/1974, SĐ23BB mở cuộc hành quân ‘Hòa Bình’ ở khu vực quận
Thanh An phía Tây tỉnh Pleiku gây tổn thất nặng nề cho ít nhất hai tiểu đoàn
thuộc trung đoàn 64 CSBV với 239 CQ bỏ xác, về phía ta có 18 chiến sĩ hy sinh.
Cuộc hành quân này đã phá tan âm mưu tấn công quận Thanh An của CSBV.
___________________________________
Comments
Post a Comment