tổng thống thiệu từ chức ngày 21/4/1975, nguyễn văn thiệu, đại sứ martin ngày 20/4/1975, martin gặp thiệu ngày 20/4/1975
TỔNG THỐNG THIỆU TỪ CHỨC NGÀY 21 THÁNG 4 NĂM 1975
Nội dung cuộc nói chuyện
giữa Đại sứ Martin và Tổng thống Thiệu ngày 20/4/1975
1.- Báo cáo của Đại sứ Nakayama
Yoshihiro Nakayama cựu Đại sứ tại
Việt Nam được chính phủ Nhật Bản cử đến Sài Gòn để nhận định tình hình.
Trong buổi nói chuyện hơn một giờ ngày 7 tháng 4 năm 1975
với Đại sứ Nakayama, Tổng thống Thiệu cho biết là: “ông vẫn hy vọng sẽ có sự yểm trợ
của Hoa Kỳ, nhưng nếu không thì ông định dùng hết mọi thứ mình có và chấp nhận
thua trận sau khi bắn viên đạn cuối cùng”.
Nakayama rằng ông tin rằng Thiệu sẽ
chiến đấu đến cùng và không có ý định đầu hàng hay tìm kiếm sự thỏa hiệp chính
trị.
(https://www.blogger.com/blog/statspost/week/6639428273881377500/223626563661862523)
2.- Phúc trình của CIA ngày 21/04/1975
Thời điểm của sự loan báo này được
lựa chọn sau thời hạn báo chí địa phương để giảm thiểu bất cứ ảnh hưởng nào gây
ra hoảng hốt ở Sài Gòn.
••• Sau lần nói chuyện với Đại sứ
Pháp và Đại sứ Martin, Thiệu quyết định bỏ bài diễn văn trong đó ông có ý định
loan báo quyết định tiếp tục tại chức,
••• Ông nói với các cố vấn thân cận
nhất là tình hình quân sự vô vọng và sự tiếp tục chức vụ Tổng thống của ông có
thể được xem như là chướng ngại cho việc giải quyết xung đột.
3.- Đại sứ Martin
Ông đã tiết lộ nội dung buổi trò chuyện lịch sử giữa ông và Tổng thống Thiệu trong ngày 20 tháng 4 năm 1975 khi ông được yêu cầu ra điều trần trước Ủy ban Quan hệ Quốc tế của Hạ viện ngày 27 tháng 1 năm 1976 như sau:
“Tôi đã gặp Tổng thống Thiệu vào sáng ngày 20 tháng 4. Tôi đã nhận được báo cáo từ Tùy viên Quốc phòng và CIA những tin tức mới nhất về tình hình quân sự và cảm nghĩ của các cấp lãnh đạo dân và quân sự miền Nam.
Tôi đã nói với Tổng thống Thiệu là sau khi nhận định về tình trạng quân sự thực tế của quân lực VNCH và so sánh lực lượng mỗi bên có thể hình dung được hình ảnh thật tăm tối.
Kết luận không thể tránh khỏi là nếu Hà Nội nhanh chóng ra tay để kết liễu miền Nam thì Sài Gòn sẽ khó có thể tồn tại được hơn một tháng, ngay cả với lực lượng phòng thủ thiện chiến và kiên quyết nhất có lẽ cũng không quá ba tuần.
Tôi đã nói rằng mặc dù theo ý kiến của tôi, Hà Nội muốn chiếm một Sài Gòn nguyên vẹn, không một đống gạch đổ nát, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng là họ có thể chọn cách thức sử dụng vũ lực, nếu không có chuyển động nào hướng tới các cuộc đàm phán.
Tổng
thống Thiệu hỏi về triển vọng viện trợ quân sự bổ túc. Tôi nói rằng ngay cả khi bằng một phép lạ nào đó mà nó được chấp thuận,
nó chỉ có thể như là cơ hội để giúp cho miền Nam ở vị thế đàm phán tốt hơn,
nhưng viện trợ này không thể đến kịp thời để thay đổi bảng so sánh cán cân quân
bình lực lượng mà ông vừa đọc. Cho đến nay, cán cân quân bình quá bất lợi cho
ông.
Tôi đã nói rằng bất kỳ ai ngồi trên ghế của ông, dù là ở Dinh Độc lập, Điện
Capitol, Điện Elysee, Điện Kremlin, ở Bắc Kinh hay Nhà Trắng đều có chung vấn đề.
Thật khó để chắc là họ có thể hiểu được sự thật.
Những báo cáo mà ông đọc có thể từ những người:
- vì lợi ích cá nhân hoặc địa vị
- vì sợ làm tổn thương ông
- vì họ rất sợ ông
- vì họ không muốn trở thành người mang đến tin xấu.
Dù với bất cứ lý do gì, đôi khi cũng rất khó để nhận thức những gì mà họ báo
cáo là đúng với sự thật.
Tôi
nói rằng trong lần nói chuyện này với ông, tôi chỉ nói với tư cách cá nhân, không
phải với tư cách là đại diện cho Tổng thống hay Bộ trưởng Ngoại giao, hay thậm
chí với tư cách là Đại sứ Hoa Kỳ.
Tôi nói với tư cách một người đã từ
lâu quan sát những biến cố ở Đông Nam Á và là người trong hai năm qua đã gắng sức
tìm hiểu về sự phức tạp của vấn đề Việt Nam. Tôi nhận ra càng ngày tôi càng biết
rằng tôi không lãnh hội được gì hết, và một sự nghi ngờ hợp lý vẫn luôn luôn tồn
tại.
Nhưng
đó là một thời kỳ khó khăn, và có lẽ nhận thức của tôi cũng chính xác như nhận thức của bất kỳ người Tây phương nào
khác.
Một
vài điều rất rõ ràng đối với tôi. Tình hình quân sự rất tệ, và người dân Việt
Nam cho rằng ông phải chịu trách nhiệm về điều đó. Trong giới chính trị, cả những
người ủng hộ và kẻ thù của ông đều không tin rằng ông có thể lãnh đạo đất nước
thoát khỏi cuộc khủng hoảng hiện tại.
Tôi nói rằng kết luận của riêng tôi là hầu hết các tướng lĩnh của ông, mặc dù họ
sẽ tiếp tục chiến đấu, đều tin rằng việc
phòng thủ là vô vọng trừ khi có thể đạt được sự hưu chiến vào lúc bắt đầu tiến
hành cuộc đàm phán.
Và
họ không tin rằng một tiến trình như vậy có thể bắt đầu trừ khi ông rời nhiệm sở
hoặc thực hiện các biện pháp để đảm bảo rằng tiến trình bắt đầu tức khắc.
Tôi nói rằng theo cảm giác của tôi, nếu ông không sớm hành động, các tướng lĩnh
của ông sẽ yêu cầu ông từ chức.
Tổng
thống Thiệu hỏi liệu việc ông ra đi có ảnh hưởng đến cuộc bỏ phiếu tại Quốc hội
không. Tôi nói rằng nó có thể thay đổi một số lần bỏ phiếu cách đây vài tháng,
nhưng giờ đây sự thay đổi này không thể đủ để ảnh hưởng đến hậu quả.
Nói
cách khác, nếu ông nghĩ đến việc xin từ chức như là sự trao đổi để Quốc hội đảm
bảo mức độ viện trợ đủ để Nam Việt Nam tồn tại, thì đó là một sự mặc cả đã qua,
nếu thực sự nó từng tồn tại. Sau cùng, những đối thủ của ông ấy sẽ dễ dàng chấp
nhận những sự bóp méo mà họ sẽ được cung cấp về người thay thế ông ấy như họ đã
có về ông.
Điều quan trọng, có lẽ là ảnh hưởng của việc ông ấy ra đi đối với phía bên kia.
Tôi nói rằng tôi không có câu trả lời, nhưng có vẻ như hầu hết người dân miền
Nam bây giờ dường như nghĩ rằng điều đó sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho các cuộc
đàm phán.
Cá
nhân tôi nghĩ rằng điều đó chỉ tạo ra một chút khác biệt. Hà Nội sẽ phản đối bất
kỳ nhà lãnh đạo nào cứng rắn. Họ sẽ khăng khăng đòi một người yếu hơn nhiều, nếu
họ thực sự quan tâm đến việc đàm phán. Nhưng các người ủng hộ ông cảm thấy rằng nó có thể kéo dài thời gian,
điều mà giờ đây là mối quan tâm thiết yếu. Một số người cảm thấy rằng nếu việc tàn
phá Sài Gòn có thể tránh được, nếu một Việt Nam độc lập có thể tiếp tục tồn tại,
người ta có thể hy vọng, ngay cả khi lý trí nhận ra hy vọng này rất mỏng manh,
rằng mọi thứ có thể cải thiện.
Cuộc
trò chuyện tiếp tục kéo dài khoảng một tiếng. Tôi hiểu rõ rằng tôi không đưa ra
bất kỳ đề nghị nào, trực tiếp hay gián tiếp, mà tôi chỉ cố gắng bổ túc càng nhiều
hoàn cảnh có liên quan càng tốt cho các quyết định phải và chỉ có chính người Việt Nam mới có thể đưa ra.
Trước khi giã từ, Tổng thống Thiệu nói rằng ông sẽ làm điều mà ông cho là tốt
nhất cho đất nước. Sau đó, qua các nguồn tin khác, tôi biết được rằng ông đã gặp
các cố vấn quân sự và dân sự cấp cao của mình vào ngày hôm sau.
Ông
đã duyệt lại tin tức mà tôi đã cung cấp cho ông và những người hiện diện đồng ý
rằng tình hình hiện tại trên thực tế giống như tôi đã mô tả.
Ông lập lại với họ rằng tôi không đưa ra bất kỳ lời khuyên nào, dù là thay mặt
cho chính tôi hay thay mặt cho Hoa Kỳ.
Đêm đó, ông từ chức và Phó Tổng thống Trần Văn Hương lên nắm quyền Tổng thống.
Tôi không gặp lại ông ngoại trừ một khoảnh khắc ngắn ngủi khi ông rời nước ra đi
trên chuyến bay mà tôi đã sắp xếp theo yêu cầu đặc biệt của tân Tổng thống Trần
Văn Hương.
Mối quan tâm của tôi là các hành động của người Mỹ không can thiệp trực tiếp
vào bất kỳ điều gì mà người Việt Nam sắp đặt để họ tự giải quyết
Tôi
nghĩ rằng nhìn chung tôi đã thành công.
________________________________________________
Điện văn Đại sứ
Martin gởi về Bộ Ngoại giao HK
Đề tài: Tổng thống VNCH từ chức
1.
Lúc 7:20 tối nay, tôi được Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Lê Quan Gỉảng gọi đến trụ sở
Bộ Ngoại giao VNCH.
2.
Gỉảng nói rằng Tổng thống VNCH đã chỉ thị Bộ Ngoại giao thông báo với tôi là ông
sẽ từ chức vào tối nay sau khi kết thúc bài diễn văn đọc trước quốc dân bắt đầu
vào lúc 7:30 tối. Bài diễn văn sẽ được phát biểu tại Dinh Độc Lập với sự hiện
diện của lưỡng viện Quốc hội, Tối Cao Pháp Viện, Thủ tướng và Nội các.
Ngay lập tức sau khi Tổng thống từ chức, Phó Tổng thống Trần Văn Hương, theo hiến
pháp, sẽ kế nhiệm chức vụ Tổng thống.
3.
Giảng nói Tổng thống Thiệu đã yêu cầu tôi chuyển tin này tới Tổng thống Hoa Kỳ.
---------------------------------------------------------------------
Tham
khảo: điện văn 103520 ngày 21/04/1975 từ TĐS/Sài Gòn gởi BNG/HK)
___________________________________________________________________
Comments
Post a Comment